XtGem Forum catalog
Ly kem ấm áp
LY KEM ẤM ÁP

Tôi là một con bé lớp trưởng của cái ổ có 37 con quỷ- 37 cá tính.

Cứ mỗi sáng đến lớp, tôi lại lượn mấy vòng quanh lớp để kiểm tra xem còn rác không, bàn ghế thế nào, nếu có gì không vừa ý tôi sẵn sàng quát luôn không thương tiếc. "Bà già", lũ bạngào lênnhưng tôi kệ, không làm thế thì loạn mất.

Xem ảnh

1. Có lẽ, do sống tự lập nên tôi mạnh mẽ và ương ngạnh, chưa bao giờ chịu thua ai, chưa bao giờ khóc, cái gì cũng phải làm bằng được mới thôi. Bố nói, đáng lẽ, tôi phải là con trai mới phải, chắc bà mụ mải vui nên nặn nhầm. Ngoài mái tóc dài lượt thượt cùng khuôn mặt tròn, tôi chẳng có nét gì là của con gái cả.

Giao mùa. Trời lạnh hơn vào mỗi sáng. Lất phất vài hạt mưa nhỏ. Sao tôi ghét mưa thế không biết? Ướt át, khó chịu, bẩn hết cả quần áo. Chẳng bù cho mấy cô nàng cùng lớp, cứ trời mưa là ngắm mưa ngoài cửa sổ, còn đưa tay ra nắm lấy những hạt mưa nữa. Đúng là hâm, tôi không rảnh thời gian cho ba cái sến đặc ấy.

2. Lớp tuy là ổ quỷ nhưng cũng có bài ba cặp "ếch con" đội lốt quỷ. Nhiều lúc tôi bắt gặp họ quan tâm nhau. Chuyện bình thường nhưng cứ có một cảm xúc gì đó len lỏi qua trái tim tôi, qua tâm trí tôi. Không cho phép bản thân yếu đuối, tôi gạt mấy cái đó sang một bên, tập trung làm bài tập về nhà của papa khó tính.

Gia đình tôi có 2 côchị gái thì mẹ tôi cho đi "chống lầy" hết. Còn một mình lạc lõng nhưng vui vì có thêm haiông anhrể quan tâm. Hạnh phúc nhưng trống vắng. Nhiều khi muốn lượn đường, nhiều khi muốn rủ nhau đi ăn một bữa đồ nướng nhưng sợ ảnh hưởng đến không gian riêng, sợ phải làm kì đà cản mũi nên tôi lại thôi. Giấu nhẹm suy nghĩ và nỗi buồn trong một ngăn bí mật của trái tim, tôi cười,thật nhiều.

Vì là lớp chọn nên tôi phải đi học cả ngày. Mệt nhưng vui. Tuy vậy, cứ mỗi lần trống báo hết ca học buổi chiều, tôi lại thấy buồn. Xếp sách vở và trở về với gia đình có chú, có cô. Cuộc sống đôi lúc cũng cần có những khoảng lặng để suy nghĩ và nhìn lại một ngày, để thông cảm và hiểu hơn, để yêu thương và được yêu thương, để trưởng thành và lớn lên, để cảm nhận hết vị chua cay mặn ngọt của cuộc đời. Tự nhiên, tôi thấy mình cô đơn giữa cuộc sống xô bồ,bon chen. Tự nhiên tôi muốn có một ai đó quan tâm, chia sẻ và nắm tay tôi thật chặt. Lục tìm trong tất cả các ngăn, các ngóc nghách của trái tim mình nhưng sao không thấy? Tim tôi cũng từng đập lệch một nhịp nhưng rồi lại bình thường vì tôi biết đó không phải là người dành cho tôi.

Love paradise

Là Nguyên - cậu bạn cùng lớp. Máy báo tin nhắn nhưng tôi không để ý, có lẽ vì vậy nên cậu ấy goi. Tôi mặc kệ, không muốn nghe, không muốn nói gì cả. Dạo nhạc cứ vang lên rồi lại tắt, cứ thế, cứ thế. Một tin nhắn hình kem vs lời ghi chú " kem không?". Tôi cười mỉm, reply " có".

Vẫn quán kem quen thuộc, cùng gọi một loại và cùng ăn. Bao giờ cũng thế, cậu ấy nhường tôi những trái sori đỏ mọng. Nguyên cũng giống như bao đứa con trai khác trong lớp. Tôi chú ý cậu ấy hơn một chút vì cùng học đội tuyển với nhau và cùng chung sở thích ăn kem mùa đông, ăn để thấy cái ấm áp như thế nào, để thấy mùa đông như thế này chưa phải là lạnh. Nguyên cứ ngồi nhìn tôi ăn, thỉnh thoảng hỏi thăm vài câu và lấy khăn lau cho tôi như chăm một đứa trẻ. Tôi thấy lòng mình ấm áp và nhẹ nhàng....

Nguyên đèo tôi về bằng xe đạp của cậu ấy. Trời cho cơn mưa rào, lành lạnh. Đưa tay ra cho những hạt mưa nhảy nhót trên tay mình, tôi đã hiểu được cảm giác của mấy cô bạn cùng lớp. Yêu mưa - không hề sến đặc hay yếu đuối. Đó là một tình yêu vô cùng đặc biệt, một tình yêu khiến bao người sống thật với suy nghĩ và tình cảm của mình. Dựa đầu vào lưng cậu ấy, tôi khóc. Đúng, tôi chưa bao giờ khóc vì những nỗi buồn vu vơ nhưng tôi đã khóc khi biết rằng sẽ có và luôn có một ai đó yêu tôi - như lúc này....

Cao Phương Oanh (Lào Cai)
Xem thêm
Dám liều - Dám mạo hiểm
Vì tớ chưa thể yêu
Cách nhìn mới về cuộc sống

TRO VE